Hậu Đài Của Cô Ấy Tương Đối Cứng Rắn

Edit by Link & Beta by Hy⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹Xuyên ổn qua hiên chạy dọc thiệt dài, sinh sống ở đầu cuối bao gồm 1 căn chống dương vậy trống.Cửa khxay hờ.Sắc khía cạnh âm trầm, Trịnh Lãng Yến thẳng nhấc chân đá văng cửa, bế Lâm Tiếu mang lại ở bên cạnh dương nạm, thả cô ngồi bên trên ghế dài.Trịnh Lãng Yến cũng không chú ý Lâm Tiếu, chỉ luân chuyển tín đồ đi ra ngoài.Lâm Tiếu nhìn theo dáng vẻ đi vội vã của cậu.

Bạn đang xem: Hậu đài của cô ấy tương đối cứng rắn

Áp chế hàn khí xung quanh cơ thể, Trịnh Lãng Yến biến mất tại lối đi ra vào.Trong lòng cô cũng nhấc lên mấy phần ngột ngạt và khó thở. Co đầu gối lên, giày vũ đạo thật mỏng tanh của cô ấy giẫm lên ghế.Đầu gối cô ra máu, đùi bị rạch một vết thương thơm kha khá tốt cũng tương đối nhiều năm. Máu thuận theo đôi bàn chân white nõn uốn lượn tđuổi xuống, bám ướt viền quần nđính thêm, cũng khá dọa fan.Lâm Tiếu quan sát mang đến ngây người. Cảm giác nhức qua đi, chỉ còn lại xúc cảm nóng rát.Cử cồn ngón tay, cô phân phát hiện lúc này mình chỉ mặc một loại áo trong di chuyển và quần ngắn thêm, trong cả khnạp năng lượng tay cũng ko với theo.Khịt mũi một chiếc, Lâm Tiếu vừa sẵn sàng thả chân ra, sau sống lưng bất chợt vang lên các giọng nói giá như băng của nam sinc."Cậu mong mỏi có tác dụng gì?"Lâm Tiếu sợ hết hồn, xoay đầu, thấy phương diện Trịnh Lãng Yến tối sầm lại. Cậu tiếp cận, có theo một cỗ ván dung dịch greed color đậm.Cô quan sát theo từng bước chân cậu. Trịnh Lãng Yến đặt hòm thuốc lên nắp dương nắm, kéo chiếc ghế ở kề bên, ngồi xuống. Đôi môi mỏng tanh mím chặt, cậu mngơi nghỉ cỗ áo thuốc ra.Thấy Trịnh Lãng Yến mang i-ốt cùng tăm bông ra, đôi mắt Đen im thin thít ngước nhìn tiết trên đùi cô, lông mày Lâm Tiếu lập tức nhăn lại.Chỉ sửng sốt một giây, Lâm Tiếu chớp nhoáng luýnh quýnh chạng tay ra che lại, nhị đùi rút ít về phía đằng sau.

Xem thêm: Bài 19 : Từ Sau Trưng Vương Đến Trước Lý Nam Đế N Trước Lý Nam Đế

Cô đưa tay ước ao thừa nhận rước tăm bông vào tay Trịnh Lãng Yến: "Để mình tự làm cho."Lông mày Trịnh Lãng Yến nhăn lại càng sâu. Cậu chuyển tay gắng chặt mắt cá chân Lâm Tiếu: "Đừng cựa quậy."Chân run rẩy, giọng Lâm Tiếu tương đối bối rối: "Tự bản thân làm cho được."Một tay Trịnh Lãng Yến chũm mang mắt cá chân chân cô, đầu ngón tay hầu hết là cảm giác tinh tế và sắc sảo trơn tuột mềm của cô ý, hầu kết vô thức trượt một cái. Cậu ngước đầu liếc góc nhìn Lâm Tiếu, tự nhiên phát âm được sự giận dữ bây giờ của cô.Trịnh Lãng Yến nhíu mi, quan sát gương mặt ngượng ngùng thi thoảng thấy của Lâm Tiếu, thanh khô âm trầm thấp, có theo ý trêu chọc: "Lâm Tiếu, cậu hoàn toàn có thể suy nghĩ thanh khiết chút không?"Lâm Tiếu ngạc nhiên ngước đầu, mnghỉ ngơi lớn ánh mắt Trịnh Lãng Yến, tuyệt nhất thời nghẹn lời.Trịnh Lãng Yến rút ít một que tăm bông ra, tay sót lại ráng chặt mắt cá chân chân cô, chậm rì rì cúi đầu, góp cô up date dấu thương trước.Miệng không chấm dứt nói."Cậu nói coi, cậu đi đến khám đa khoa đi khám bệnh còn đề nghị chia ra bác sĩ phái nam, chưng sĩ phụ nữ nữa à? Cậu đang làm nhục chiếc nghề nghiệp này đấy!"Rũ ánh mắt ống tay áo sơ ngươi của cậu dính vết tiết của cô ấy, đầu ngón tay eo hẹp lâu năm cố tăm bông, đụng tác dềnh dàng về nhưng mà không nguy hiểm, cô khịt mũi một chiếc, nhỏ dại giọng lầu bầu: "Cậu cũng không hẳn bác bỏ sĩ."Giọng nói với vẻ phàn nàn nũng nịu hiếm tất cả.Trong nháy mắt, vùng ngực vốn bốc lửa của Trịnh Lãng Yến nhỏng được một luồng gió đuối thổi qua, kế tiếp bị Lâm Tiếu dìu dịu gắng chặt.Trong nháy mắt, cậu mong muốn mang đến cô ôn nhu, mong mỏi cho cô triền miên, toàn bộ cảm giác đông đảo ý muốn mang đến cô."So sánh cái gì chứ đọng."Trịnh Lãng Yến thay đổi tăm bông, dìm i-ốt, sẵn sàng vô trùng dấu thương cho cô. Cậu ngước góc nhìn thoáng qua Lâm Tiếu: "Không cần tôi chỉ sẽ 1-1 thuần sứt dung dịch cho cậu thôi sao?"Lâm Tiếu luân chuyển đầu qua 1 mặt, gương mặt đỏ lựng, tay cầm cố nhẹ thành rứa đnóng, phòng ở phía hai bên ghế lâu năm.Thấy Trịnh Lãng Yến gắng ý nhấn mạnh nhị chữ "1-1 thuần", cô khẽ gặm môi, đầu con quay hẳn sang sát bên, không thèm nhìn cậu.Cũng không thích nhìn thấy vết tmùi hương dọa fan sắp đến được quẹt dung dịch.Hơi yên lòng, Trịnh Lãng Yến thu lại ánh nhìn, đôi tay thanh thanh hơn, rứa tăm bông sẽ ngâm i-ốt chnóng nhè cổ nhẹ lên vết thương thơm.Lạnh lẽo cùng nhức nhói khiến cho Lâm Tiếu khá nhíu ngươi, vô thức teo mu cẳng chân lại, chân rụt trong tương lai dẫu vậy khôn cùng nkhô nóng, cô đã biết thành Trịnh Lãng Yến khỏe mạnh bắt được.Giọng nói của cậu cũng dìu dịu hơn: "Đừng động đậy."Sau đó, Lâm Tiếu thiệt sự không cử động, cho dù mu cẳng chân băng bó khổ sở xuất xắc stress cũng ko đụng đậy.Một lát sau, Trịnh Lãng Yến tự dưng nghe thấy giọng nói quyến rũ của Lâm Tiếu."Tư tưởng của cậu thuần khiết điều này..."Giọng mũi ôn nhu của cô ý đầy vẻ nũng nịu. Vô thức bị lôi cuốn, Trịnh Lãng Yến xem qua, thấy nhì mắt Lâm Tiếu đang lườm cậu. Gương khía cạnh ửng đỏ, giọng điệu quật cường cơ mà mềm mịn nlỗi mặt nước tkhô hanh tịnh, cô vấn đáp cậu: "Vậy cậu đỏ khía cạnh loại gì?"Trịnh Lãng Yến bỗng nhiên mnghỉ ngơi khổng lồ hai đôi mắt.Như thể đôi tay ôn nhu trên tlặng bỗng dưng siết chặt rồi bỗng nhiên lại buông ra. Trái tyên ổn cậu ngần ngừ có tác dụng chũm như thế nào, nhảy lên cuồng loạn mà lại kịch liệt.Ánh mắt cậu chiếu trên gương mặt Lâm Tiếu, rất có thể thấy được cụ thể từng lông mao bé dại bé bên trên domain authority giết white nõn nlỗi mạ lên một lớp ôn nhu.Lâm Tiếu nháy mắt một cái, tiếp nối quan sát Trịnh Lãng Yến ko nháy đôi mắt.Qua một lát, cậu khá dời ánh nhìn, lông mi thon thả dài tạo cho một láng râm nhỏ dại bên dưới đôi mắt.Trịnh Lãng Yến chuyển tay dán băng gạc y tế lên lốt tmùi hương mang lại Lâm Tiếu, nhíu ngươi bất mãn phàn nàn: "Ánh đôi mắt của cậu là tất cả ý gì? Tôi rõ ràng đang khó tính."Ánh mắt quyến rũ nlỗi nước, Lâm Tiếu vẫn chú ý cậu ko cựa quậy.Lần đầu tiên, Trịnh Lãng Yến cảm thấy cô nữ này khó trị như thế.Giúp cô giải pháp xử lý vết trầy da bên trên đầu gối xong xuôi, sau cùng Trịnh Lãng Yến cũng thu tay lại.Đùi Lâm Tiếu phải dán băng gạc làm việc sáu khu vực, quan sát tương đối thê thảm. Mắt cá chân cô còn có lốt tay màu đỏ nhạt.Lúc này, Trịnh Lãng Yến thu tay tuy nhiên lại lừng khừng làm cho nạm nào.Cậu nhàn rỗi co tay mặc lên đầu gối, ngước đầu chú ý Lâm Tiếu.Giờ phút này, khuôn mặt ửng đỏ của Lâm Tiếu đã dần quay trở về bình thường.Trịnh Lãng Yến giận dữ không lành bệnh, một lát sau mới xịt ra một câu: "Lâm Tiếu, cậu tất cả bị ncội không? Cô ta đẩy cậu, cậu không tránh, cũng lừng chừng đẩy lại à?"Lâm Tiếu đùng một cái bị chỉ trích những điều đó, hơi lờ mờ.