TRUYỆN ĐỪNG BUÔNG TAY ANH HỨA KIỀU TÂM

Xem tất cả 127 chươngChương new nhấtChương 125Chương 126Chương 127Chương 124Chương 122Chương 123Chương 115Chương 120
*

Để tránh quán triệt bác gái lo lắng nên cô trả lời lấp liếm qua loa.Trần Lăng Dực hôm nay như kiểu bặt tăm khỏi nhân loại này vậy.Bỗng một tin nhắn được gửi vào smartphone của cô.Kiều trọng tâm vội ấn vào xem thì thấy tin nhắn "hẹn gặp gỡ em ở mong Hạc".Đọc hoàn thành tin nhắn này cô thâm cười một tiếng, hóa ra đây là lý bởi anh bặt tăm cả ngày nay là hy vọng tạo bất ngờ lãng mạn cho cô sao? Cô cười cợt tủm tỉm cuống quýt bắt xe đến chỗ anh hẹn.Đến nơi cô đang thấy anh đứng đó, bóng sườn lưng đẹp trai đó dù anh có lẫn với cả trăm nghìn tín đồ nhưng cô vẫn nhận ra anh chỉ cần một mẫu liếc mắt.Cô lặng lẽ anh từ bỏ phía sau, thủ thỉ nói: "Hôm ni lại bày trò gì tạo bất thần cho em à?"Anh thanh thanh gỡ tay cô ra, nở một nụ cười nhạt, anh bắt đầu nói: "Hứa Huỳnh Giang sinh vào năm xxxx, từng mở công ty ABC riêng cũng khá có nức danh trong giới yêu đương trường, những năm trước đã từng gây nên tai nạn rồi bỏ trốn, cần sử dụng tiền bưng che truyền thông, có vk và một người con gái."Nghe anh đọc đến tên tía mình nhan sắc mặt cô tái nhợt hẳn đi, từng câu từng chữ anh đọc cứ như trăm nghìn mũi kim đâm vào trong tim cô, cô đính thêm bắp hỏi anh: "Anh đọc số đông thứ bởi vậy là gồm ý gì?"Trần Lăng Dực nhếch mép cười một cái: "Cũng không tồn tại gì, anh đang lật lại vụ án gây tai nạn đáng tiếc năm xưa, kẻ nhưng mà đã gây ra tai các bạn cho ba anh, anh đâu dễ ợt bỏ qua được, đúng không?"Giọng anh thiên nhiên lạnh cho đáng sợ, cô khiếp sợ lùi về vùng sau một bước, cô đáp lại: "Vậy trường hợp anh kiếm được anh định làm những gì họ?"Anh rút vào túi ra một bao thuốc, đem ở bên túi còn lại cái máy lửa đưa mang đến cô, cô tất nhiên hiểu ý, cô châm góp anh, anh hút vào trong 1 hơi tiếp nối sảng khoái thở ra, anh nói bằng một giọng lạnh lẽo lùng, tàn khốc vô cùng khiến cô cũng nên nổi domain authority gà: "Làm gì ư? Anh cũng ko biết, bên trên đời này ti tỉ cách khiến người khác nhức khổ, nhưng mà cách đau đớn nhất chính là cho bọn họ sống không bởi chết."bantin24h.info thuộc hạ cô ban đầu run lẩy bẩy thiếu hiểu biết nhiều sao cô cứ có xúc cảm những lời anh nói như thể đang dành riêng cho cô vậy, cô đáp lại: "Anh call em ra trên đây để nói hầu hết thứ vớ vẩn này sao? Nếu bây giờ không bao gồm chuyện gì không giống thì em về trước, lúc này em tương đối mệt."Anh kéo cổ tay cô lại, hành động bất ngờ khiến cô cảm xúc đau.Ánh mắt nhìn chằm chằm cô kế tiếp lên tiếng nói: "Ai cho em về, tôi đã có thể chấp nhận được em về không hả? Kẻ nói dối!"Sắc mặt cô tái nhợt hẳn đi, vậy là anh đang biết tất cả thực sự rồi ư? Anh sẽ biết cô đó là con gái của kẻ sẽ gây tai nạn ngoài ý muốn cho anh? Thảo nào lúc này Trần Lăng Dực lại có bộc lộ như vậy, hóa ra là anh đã biết vớ cả, đúng vậy chắc chắn là vậy rồi.Thấy cô lạng lẽ không nói gì anh bên cạnh đó phát điên, anh kéo cô vào bờ, nhét cô vào trong xe.Kiều trung khu chưa bao giờ thấy cách biểu hiện của è cổ Lăng Dực vì vậy nêm cảm thấy rất sợ hãi hãi, cô hét lên: "Trần Lăng Dực anh điên rồi à, anh muốn làm gì tôi?"Mắt anh hôm nay đỏ rực hồ hết tia máu, anh hình như mất bình tĩnh mất rồi, anh điên loạn hỏi cô: "Có yêu cầu em thấy tôi bi tráng cười lắm không? Đau đầu kiếm tìm kiếm kẻ đang giết ba mình, đàn bà của kẻ hại ba mình thì lại đang ở trước mặt, điêu đặc biệt là tôi lại yêu cô gái ấy, yêu một cách cuồng loạn không thể nào chấm dứt bỏ được.Em nói đi, em tất cả biết phần nhiều chuyện này không?"Chỉ cần cô nói là đắn đo thì dù có là đã nói dối anh cũng trở nên tin, nhưng mà không cô gân như hét lên với anh: "Tôi biết, tôi tất nhiên biết hết, không phần đa vậy tôi còn biết lâu rôi kìa.Nhưng tôi hèn mọn, tôi ích kỉ, tôi không dám nói, tôi sợ hãi anh ghét tôi, được chưa? Lắm thời điểm tôi đã và đang muốn từ quăng quật nhưng anh lại mở ra anh lại làn trái tim tôi xấp xỉ nên tôi mới đưa ra quyết định giữ gìn nó tới cơ hội tôi chết."Trần Lăng Dực kít phanh to gan lớn mật một cái, nãy cô không tồn tại thắt dây an toàn, nên cô đập vào thành ô tô một cú khá táo bạo nhưng cô ko cảm thấy âu sầu gì, lốt thương trong tim cô còn đau hơn gấp trăm ngàn lần.Anh con quay sang chú ý cô, đến bây giờ anh vẫn không tin vào sự thật, anh nhận định rằng anh đang gặp mặt ác mộng, tỉnh giấc dậy cô và anh vẫn mừng rỡ như trước, cùng cô chưa hẳn là đàn bà của kẻ đã chính tay cướp đi người cha đáng kính mà mình ao ước.Giọng anh khàn đi, anh rước lại một ít bình tĩnh dìu dịu nói với cô: "Chỉ bắt buộc em nói ra địa điểm ở của bố em thì những chuyện tôi sẽ coi như chưa xuất hiện gì xảy ra."Cô cười bự một tiếng, sau đó thờ ơ đáp lại: "Anh nghĩ về anh là ai vậy, anh rất có thể quan trọng hơn phụ huynh tôi sao nhưng mà tôi phải đánh thay đổi mạng sống của cha mình để đổi rước thứ cảm tình nhạt nhẽo của anh? Anh xuất sắc vậy cơ mà sao không tìm kiếm tiếp đi, mong muốn khảo cung từ bỏ tôi, đừng có mơ."Anh nghe kết thúc những lời cô nói thì cơn tức giận của anh ấy bừng lên dữ dội, anh hỏi lại cô: "Em nói gì, tình yêu nhạt nhẽo ư? thế ra trong đôi mắt em cảm xúc của tôi dành riêng cho em tốt tiền như vậy? thật nực cười, rứa mà tôi cứ tưởng..."Sau đó anh đưa ánh mắt sắc giá buốt đó chú ý về phía Kiều Tâm, anh nói lớn: "Vậy thì em cũng đề nghị cút đi cho tắt hơi mắt tôi, đừng bao giờ để tôi thấy được em một đợt này nữa còn nếu như không tôi chần chờ sẽ làm gì em đâu.Cút."Cô biết thời buổi này sớm muộn cũng trở thành đến cơ mà không nghĩ nó sẽ đến nhanh như vậy.Kiều Tâm không thích khóc dẫu vậy lại không nhịn được, cô quay sống lưng về phía anh, giọng nức nở: "Chúng ta...chia tay đi!"Cô vứt lại anh 1 mình chạy một mạch về hướng ngược lại.Cô cũng không biết anh dừng ở phần nào, cứ thế chạy, chạy mãi chạy mãi cho đến lúc nào mệt thì thôi.Còn xe của anh cũng đo đắn đỗ sống đấy bao lâu khi có fan ngỏ ý đến bảo anh cho xe di chuyển gọn vào lề mặt đường thì các bị anh phớt lờ, còn nếu như không thì là chửi cút.Cuối thuộc anh chạm chán phải team giang hồ họ kêu anh lùi xe cộ vào thì phản ứng của anh cũng tương tự vậy không thèm nhằm tâm.Kết trái là anh bị bọn họ lôi xuống đánh cho 1 trận, mang dù bình thường lũ này so với anh cứng cáp sẽ không tồn tại vấn đề gì, bản thân anh cân nặng được tất.Nhưng từ bây giờ anh chẳng bi ai phản chống lại, mặc vị họ đánh họ đấm cũng may bao gồm người trải qua chạy vào can ngăn, không thì chúng ta cũng tấn công anh quá sống thiếu hụt chết.Anh yêu cầu nhập viện một tháng trời.Cho tới lúc ra viện anh vẫn thường xuyên đến công ty làm nhưng người giữ dịch vụ thư kí không hẳn là hẹn Kiều trung tâm nữa mà đã được A Bính thay bởi cô thư kí khác.Không có cô tại đây tâm trạng anh lên xuống thất thường, cho thư ký new cũng không chịu đựng được cơ mà xin nghỉ việc.A Bính lắc đầu thở dài: "Thôi tôi lại cần sử dụng cả cuộc đời của chính bản thân mình để đi tìm kiếm thư kí đến sếp."Mọi người ai cũng thắc mắc về chuyện sao hứa hẹn Kiều trung ương lại nghỉ việc đột ngột.Người thì nói cô về lấy chồng người thì bảo có doanh nghiệp mời cô ấy với mức lương cao hơn nữa nên cô ấy vứt nhưng trong công ty chỉ tất cả hai tín đồ duy tuyệt nhất biết thực sự là A Bính cùng Trần Lăng Dực.Trần Lăng Dực đi làm việc về người nông nặc mùi rượu, bà mẹ anh bực tức quát lớn: "Đã bảo bao nhiêu lân rồi, dạ dày anh không xuất sắc đừng bao gồm uống các rượu, mà bao gồm nghe đâu các lần về là lại say bét nhè."Anh hậm hực đáp lại: "Mẹ cứ kệ bé đi, bé say nhưng nhỏ vẫn tỉnh giấc táo."Mẹ anh như ghi nhớ ra điều nào đấy liên hỏi: "Sao dạo này sẽ không thấy Kiều tâm sang chơi, mi lại chọc giận nó gì à?"Anh cười cười đáp lại: "Bọn nhỏ chia tay rồi, chị em có chấp nhận được bạn con dâu khi ba của cô ấy đó là người đã gây nên tai nàn cho ông chồng mẹ không?"