Phương Tiên Sinh Chờ Ngày Anh Nhận Ra Em

Diễn Đàn Kênh Truyện » tè Thuyết » đái Thuyết Full » Phương Tiên Sinh hóng Ngày Anh nhận thấy Em (Huynh huynh)

*

Hồi bé dại lúc 7 tuổi, cô đã cứu vớt anh thoát khỏi tay của bọn cướp. Tiếp nối anh từng quay trở về tìm cô nhưng không thấy. Rồi anh đi Mỹ, trong lòng vẫn không xong xuôi nhớ về cô nhỏ nhắn dễ thương năm nào. Lúc trưởng thành, anh về nước tiếp quản tập đoàn lớn của gia đình. Anh quay trở về khu ổ chuột địa điểm cô từng sống với không hoàn thành tìm kiếm cô dẫu vậy vẫn ko thấy tăm dạng cô đâu. Rồi anh quen thuộc Giản Đình - vị hôn thê hiện nay tại, cô gái xinh xắn có hai con mắt đẹp y như cô nhóc nhưng mà anh sẽ tìm kiếm.Không may, vị hôn thê của anh chạm mặt tai nạn xe hơi, bạn gây tai nạn không có bất kì ai khác đó là em gái cô. Sợ hãi em gái không có bằng lái vẫn gặp bất tiện lớn, cô đồng ý đứng ra chịu tội thay. Vì căm phẫn, anh thuê phương pháp sư, quyết tống cô vào tù.Ba năm tiếp theo ra tù, cô chạm chán lại anh. Tiếc gắng anh vẫn không thể quên đi mọt hận thù năm đó, vụ tai nạn thương tâm đã cướp mất đứa con của anh cùng Giản Đình, cũng gần như là cướp mất Giản Đình ngoài tay anh. Anh gửi cô về nhà, xay cô làm giúp câu hỏi lấy tiền trả món nợ đền bù vụ tai nạn. Những ngày tháng tiếp đến là chuỗi ngày sinh sống trong âm ti của cô. Anh tống cô vào tù, rồi bây giờ lại hành hạ và quấy rầy cô, cưỡng bức cô, thậm chí còn chính tay anh đẩy cô xuống lầu làm cho chết con của cô... Vậy cơ mà cô vẫn yêu người lũ ông này."Phương tiên sinh, ngóng ngày anh nhận ra em..."



benhocvabesock - benhocvabesockTài Khoản: 6666 điểm Cấp 7 KTer VIP Đồng - VIP gồm 0 Huy Chương - coi Hoạt Dộng
Cuộc đời ai hiện ra cũng không có quyền chọn lựa gia đình, địa điểm mình sinh ra, hai bà mẹ Hạ An, Hạ trọng điểm cũng thế. Tuy mái ấm gia đình nghèo khó, bà bầu bỏ đi, bố mất sớm nhưng hai mẹ vẫn phụ thuộc nhau sống tốt.

Bạn đang xem: Phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra em

Hạ An năm nay 22 tuổi, bởi vì lúc nhỏ dại gia đình bần hàn phải nghỉ học sớm nhường đến em gái đi học, yêu cầu giờ cũng cực nhọc xin vấn đề làm. Hạ An không có học vấn nhưng như ý trời cho làm ra và khuôn mặt xinh đẹp yêu cầu cũng dễ dàng xin việc. Mặc dù thế cô chỉ có tác dụng những quá trình bán thời gian, câu hỏi gì cô cũng làm miễn có tiền nuôi em gái đến lớp cô gần như làm hết, bao gồm ngày làm mang đến 2 hoặc 3 việc.

May mắn em gái Hạ chổ chính giữa rất ngoan, lại học giỏi nên Hạ An vui mừng thấy bạn dạng thân hi sinh cũng đáng.

Hôm nay khuya rồi cơ mà Hạ An vẫn không ngủ được, nằm quay qua quay lại. Cô lại nhớ cho hồi nhỏ, lúc cha còn sống và nhớ đến bạn anh nhưng mà cô từng cứu.

15 năm trước...

Hạ An bắt đầu 7 tuổi, một cô nhỏ nhắn đen nhẻm, vừa cao vừa gầy, mang bộ quần áo cũ mèm, mặt mũi nhem nhuốc. Gia đình cô khó khăn khăn, ba đi làm việc thuê cũng chỉ đầy đủ nuôi nhị chị em. Muốn đi tìm kiếm tiền phụ tía nhưng còn nhỏ dại không làm cho được gì, Hạ An trốn ba đi nhặt ve chai buôn bán kiếm tiền.

Hạ An đi nhặt ve chai gần qua căn nhà hoang thì thấy một đám bạn bước xuống xuất phát điểm từ một chiếc xe, vác theo một cậu bé.Hạ An lén đi theo, kế tiếp nghe được đám bạn kia đó là người xấu bắt cóc con nít tống tiền. Không suy xét nhiều cô muốn cứu người chúng ta kia.

Cô không dám lại gần, nên không nghe thấy đám fan kia nói năng gì, cơ mà chỉ còn lại một tên canh giữ, đa số người còn lại lên xe rời đi.

Hạ An thấy người lũ ông đứng canh còn sót lại cứ ham thì thầm với ai đó qua điện thoại. Cô vừa quan sát vừa trèo qua cửa sổ, bị ngã xuống đất khôn cùng đau, tay cũng bị trầy theo. Nhưng lại cô không dám lên tiếng vị sợ bị phát hiện.

Phương Hàn mặc dù còn nhỏ dại nhưng siêu can đảm, dù bị tóm gọn cóc trói tuỳ thuộc rất nhức nhưng không còn sợ. Đối với Phương Hàn chuyện bị bắt cóc tống tiền là chuyện như cơm trắng bữa, vì gia đình cậu ta vượt giàu, cứ bị bắt lại được thả ra vì cậu biết ba người mẹ cậu sẽ đưa tiền chuộc, ko mấy chốc cậu sẽ được thả thôi. Phương Hàn kinh ngạc thấy một cô nhỏ nhắn trèo vào gần khu vực cậu ta. Phương Hàn liếc người bầy ông đang say sưa thì thầm điện thoại, quan sát lại cô bé nhỏ đang trườn qua.

Hạ An gửi tay lên mồm ý mong nói Phương Hàn lặng lặng. Cô vừa để ý vừa bò qua vị trí của Phương Hàn, lấy miếng vải trên mồm cậu ta xuống, tháo trói tay mang đến Phương Hàn rồi nói nhỏ:

"Anh ko có gì chứ? lúc nãy em đi ngang qua đây thấy anh bị bọn họ bắt, đề xuất em vào cứu anh".

"Nếu để lũ họ biết sẽ rất nguy hiểm, em không hại sao?"

Hạ An mỉm mỉm cười rồi rung lắc đầu: “Ba em nói thấy fan bị hại yêu cầu giúp người ta, bắt buộc em không sợ”.

Hai đứa con trẻ vừa nói nhỏ dại vừa nhanh nhẹn trốn ra ngoài. Vừa ra mang đến cửa Phương Hàn đạp nên vỏ lon, phạt ra giờ động khiến cho tên bắt cóc quay trở về nhìn.

“Thằng nhóc kia đứng lại đó!”

Hạ An cố kỉnh tay Phương Hàn chạy thật cấp tốc về bến bãi cỏ lau đằng sau. Thương hiệu bắt cóc xua theo hai đứa trẻ con đến kho bãi cỏ lau thì mất dấu. Hắn ta cầm điện thoại cảm ứng thông minh ra điện thoại tư vấn cho đồng bọn, dứt rồi nhặt cây nhiều năm dưới đất bước đầu quơ vào đám cỏ mây.

“Hai nhóc nhỏ ra đây nào... đừng nhằm ông trên đây bắt được thì chỉ có ăn uống đòn no nhé".

Nghe tiếng tên bắt cóc nói, còn tồn tại tiếng cây đập loàn xạ.

“Anh ở đây, nhằm em chạy đi báo mấy chú cảnh sát, bọn họ sẽ trở về cứu anh".

“Nhưng mà giờ em ra ngoài đó bị tên tê bắt thì sao?”

“Hắn bắt em làm gì... Hìhì anh yên vai trung phong đi, em rành hết vị trí này rồi. Chân em lại chạy nhanh nữa, hy vọng bắt em rất khó đâu".

Nói chấm dứt Hạ An lồm cồm chạy về hướng khác. Thương hiệu bắt cóc nỗ lực cây sắp đến quơ đến chỗ Phương Hàn thì thấy phía bên tất cả sự chuyển động, hắn nghĩ rằng 2 đứa rỡ ràng chạy về phía đó cần đuổi theo.

Hạ An người bé dại nhắn chạy cực kỳ nhanh, cô vừa chạy vừa luồn lách không đủ can đảm quay đầu lại nhìn.

Hạ An chạy thật cấp tốc về sở công an gần kia báo là các bạn cô bị tóm gọn cóc. Nghe cô bé đưa tin các chú công an theo Hạ An mang đến nơi cầm được tên bắt cóc cùng đồng bọn mới trở về.

Sở cảnh sát...

Phương Hàn hiện nay mới quan sát kĩ cô bé vừa new cứu mình, cô mặc bộ áo quần cũ mèm, phương diện mũi lấm lem, cánh tay gồm vết trầy, đôi mắt to tròn lung linh, niềm vui tươi tắn rất dễ dàng thương.

“Anh bị bầy người xấu bắt cóc để tống tiền ba chị em anh, may mà gồm em cứu anh, cám ơn em nha... Mà tay em tất cả đau không?“ Vừa nói Phương Hàn mỉm cười xoa đầu Hạ An .

Hạ An quay đầu sang một bên né tránh, mỉm mỉm cười rồi lắc đầu: “Không có gì... Tay em không sao... Kiên cố nhà anh nhiều tiền lắm họ bắt đầu bắt cóc anh đúng không?” Vừa nói cô vừa chu môi thổi thổi dấu trầy xước trên cánh tay.

“Ừ!" Phương Hàn gật đầu đồng ý nói tiếp: “Anh tiếp tục bị như vậy”.

Hạ An nhìn Phương Hàn quan tâm đến một thời gian rồi tháo dỡ vòng dây may mắn red color trên tay cô ra đưa cho anh: “Em đến anh cái này... Ba em nói đeo dòng vòng sẽ rất may mắn, mọi nguy hiểm sẽ chưa tới với mình".

“Đồ quý của cha em, sao em mang lại anh?”

Hạ An mỉm cười hì hì: “Nhà em không có tiền, sẽ không ai bắt cóc em đâu, cần em mang đến anh".

Xem thêm: Tác Dụng Của Rau Răm Với Đàn Ông, Phụ Nữ Làm Đẹp, Trị Bệnh, Tác Dụng Của Rau Răm Với Đàn Ông Như Thế Nào

Phương Hàn nhận cái vòng như mong muốn từ tay Hạ An : “ Cám ơn em, tuy thế anh không có gì mang lại em".

“Không cần đâu“ - Hạ An vui vẻ lắc đầu.

“Anh thương hiệu Phương Hàn... Còn em tên gì?“ Phương Hàn vừa hỏi hoàn thành liền nghe thấy giờ ba mẹ gọi anh. Ba người mẹ anh chạy mang đến ôm anh vào lòng.

Mấy phút sau chị em Phương Hàn chú ý cô bé bỏng đứng bên cạnh: “ Cám ơn con cháu đã cứu con trai dì", vừa nói bà Phương vừa xúc động.

“Dạ... Không có gì đâu ạ".

Ba bà bầu Phương Hàn cám ơn Hạ An bằng cách cho cô một sấp tiền, rồi đưa nam nhi Phương Hàn tách đi.

Trên xe cộ Phương Hàn ló đầu ra output cửa kính xe pháo nói to với Hạ An :

“Lần sau anh trở về tìm em, lúc đó em đề xuất nói thương hiệu em mang đến anh biết nha".

“Tạm biệt!" Phương Hàn nói to.

Hạ An đồng ý nhìn anh, vẫy tay chào thân ái nhìn loại xe thanh nhàn chạy xa.

“Tạm biệt!"

Đúng lúc đó, bố Hạ An chạy mang lại đưa cô về. Nhờ có số tiền giấy ba bà mẹ phương Hàn mang đến cô mà gia đình cô download được loại nhà nhỏ tuổi trong hẻm, không hề sống quần thể ổ loài chuột nữa.

Hạ An và Phương Hàn đều trù trừ lần sau gặp gỡ lại là 15 năm sau, trong thực trạng đau lòng nhất.

Hạ An khó ngủ liền ngồi dậy đi lấy ly nước uống.

“Chị hai... Chị khó ngủ sao? Em cũng không ngủ được, sáng sủa mai em thi xuất sắc nghiệp rồi, em lo quá“. Hạ chổ chính giữa ngồi dậy theo.

“Em học bài hết chưa?”

“Em học hết rồi ạ... Tuy thế vẫn lo".

“Em chớ lo quá... Thay ngủ một giấc đi, chuẩn bị ý thức mai thi đến tốt".

“Em biết rồi... Nhưng mà chị sao lại ko ngủ được?... Bao gồm phải chị đã nhớ cho anh trai nhưng mà chị cứu lúc nhỏ tuổi không?” Hạ tâm mỉm cười tò mò hỏi chị gái mình, bao gồm ý ghẹo chị.

“Sao em biết?” Hạ An không cất giếm hỏi ngược lại.

“Em là em gái của chị mà lại sao lại lưỡng lự chứ? Nếu hiện thời gặp lại anh ấy chị sẽ có tác dụng gì?”

“Làm gì là có tác dụng gì?” Hạ An thiếu hiểu biết nhiều hỏi ngược em gái.

“Ý của em là, chị đang nói gì với người ta á?"

"Chị đang hỏi anh ấy sinh sống có giỏi không? Chỉ vậy thôi".

“Chị hai em ,đúng là đại gàn mà. Nếu gặp gỡ lại chị cần hỏi anh ta là anh có bạn nữ hay có vk chưa, nếu bao gồm rồi thì thôi, chưa tồn tại thì... Thì chị với anh ấy..."

“Thôi đi cô... Nhà tín đồ ta rất bao gồm tiền, biết bao nhiêu cô nàng xinh đẹp muốn gả, dù chưa xuất hiện vợ cũng không suy nghĩ chị của cô đâu".

“Biết đâu được, nhỡ đâu anh ấy đang chờ người con gái năm xưa cứu vớt mình mang đến lấy làm vk để trả ơn thì sao? giống như là trong phim truyền hình, mang thân báo bổ á... Hình dáng nam chính thâm tình không còn mức luôn".

Hạ An từ chối bó tay với việc tưởng tượng của em gái: "Em không lo ngủ sớm đi mai còn đi thi... ở này mà mơ mộng nha cô, tui đi ngủ trước đây".

Hạ An không hề nghĩ vẫn được gặp mặt lại anh, mà nếu gồm duyên gặp lại cô cũng chỉ hỏi thăm xóm giao bình thường mà thôi.

Thấy Hạ An ở xuống ngay tức khắc ngủ, Hạ trung tâm nghĩ những lần muốn ghẹo chị một ít mà cũng ko được, liền đâm vào chăn ngủ cùng.

Phương Hàn sau khi được Hạ An bộ quà tặng kèm theo vòng dây như mong muốn thì luôn đeo nó bên mình. Một tuần sau anh xin phép ba người mẹ đến khu ổ con chuột tìm cô nhưng không tìm thấy.

Phương gia sợ con trai sẽ gặp gỡ nguy hiểm đề xuất đưa Phương Hàn qua Mỹ định cư. Đến bây giờ trưởng thành anh trở lại nước tiếp quản tập đoàn lớn của Phương Gia.

Về nước ngoài việc điều hành quản lý tập đoàn, anh còn tra cứu kiếm cô nhóc dịp nhỏ. Cực nhọc cho Phương Hàn là ngay cả cái tên của cô ý anh cũng ko biết, chỉ biết sinh sống trong khu ổn con chuột mà cô chỉ.

Cũng 15 năm rồi, quần thể ổ chuột thời trước cô ở bây chừ trở thành hồ hết ngôi nhà cao tầng. Phương Hàn cho người tìm kiếm trong vô vọng. Cùng rồi anh chạm mặt Giản Đình, cô bé nghèo khó, từ bé dại cũng sinh sống trong quần thể ổ chuột. Giản Đình xinh xắn, có hai con mắt đẹp giống như cô nhóc mà lại anh vẫn tìm kiếm. Không kiếm được Hạ An , Phương Hàn cứ cố kỉnh u mê, cho rằng Giản đình là cô nhóc con ngày xưa, anh yêu thương hết mức và muốn cưới Giản Đình có tác dụng vợ.

ko the ket noi database!